Anh Lê

  • Người phụ nữ đi dọc biển.

    Người phụ nữ đi dọc biển.

    Như mọi chiều, tôi ngồi ở bãi biển Nha Trang, ngắm những con sóng cuộn dưới bầu trời giông gió, hoặc nằm vùi sâu dưới cát để detox lại cơ thể. Chẳng biết đến khi nào, tôi nhận ra chiều nào cũng có một người phụ nữ lớn tuổi, bình dị như nhiều người phụ…

  • Những câu thơ khoét lòng ta một nỗi đau.

    Những câu thơ khoét lòng ta một nỗi đau.

    Trường ca ” Những người đi tới biển” (1977) của nhà thơ Thanh Thảo. Bản trường ca viết về “những năm đất nước mình khốc liệt”, về thế hệ “lớp tuổi 20 điệp trùng áo lính”, “những năm một chiếc áo có thể sống lâu hơn một cuộc đời”. “Chúng tôi không mệt đâuNhưng cỏ…

  • Nhớ thương nơi ấy, cũng bởi chiều chuộng này…

    Nhớ thương nơi ấy, cũng bởi chiều chuộng này…

    Viết những dòng này là gợi nỗi niềm của kẻ “thiên lí tương tư”. Nỗi khắc khoải thời gian, nhung nhớ không gian cũng bởi em: Loa kèn tháng Tư. Mỗi mùa hoa là một mùa nhớ, mùa yêu:Tháng Giêng hoa đào bừng nở,Đón xuân khoe sắc hồng tươi.Tháng Hai hoa ban ngập tràn,Tím biếc…

  • ” Con tàu trắng” – Ts. Aimatop.

    ” Con tàu trắng” – Ts. Aimatop.

    Cuốn truyện này, trên trang đầu vẫn còn ghi ngày mua: Hà Nội, 24.5.1989. Gần 36 năm ở trên giá sách, im lặng chờ tôi ngày giở lại những trang sách đã úa vàng. Và vẫn còn tinh khôi những xúc động của thuở trái tim trong trắng. Aimatop là nhà văn đặc biệt yêu…

  • Có một thời như thế.

    Có một thời như thế.

    Hoài niệm là cảm xúc tự nhiên, nhất là khi con người ta có khoảng lùi thời gian. Càng xa, ta càng nhớ rõ nét và nó thường gắn với một kí ức đẹp. Đấy là lý do vì sao người lớn tuổi có Quán Thanh Xuân để nhớ về một thời thanh xuân sôi…

  • Thảo – Hiền ơi

    Thảo – Hiền ơi

    Năm tháng tuổi thơ như một bức tranh nhiều mảnh ghép. Dù cố gắng kết nối và lấp đầy nhưng còn rất nhiều mảnh ghép vẫn lạc trôi về đâu. Thời ấy, ai cũng đi bộ tới trường. Đường tàu là lựa chọn của mình vì nó ngắn và thẳng. Con đường tới trường chẳng…

  • Cô hàng xóm.

    Cô hàng xóm.

    Một sáng, chở con đi học thì bị té ngay trong hầm xe. Có lẽ hôm qua người ta rửa hầm nên trơn láng hơn mọi ngày. Một cậu thanh niên không biết từ đâu xuất hiện đã đỡ mình dậy, còn dắt xe giúp mình về block 1B. Nghé đang dìu mẹ về thì…

  • Sống ở chung cư.

    Sống ở chung cư.

    Thú thật, cả đời mình sống ở chung cư. Lúc bé tí, ngôi nhà đầu tiên mình còn nhớ được là dãy nhà tập thể của giáo viên trường cấp 1 Hà Ninh. Dãy nhà lợp mái ngói, nhà mình đầu hồi. Cả khu tập thể chung nhau khu bếp và cái giếng gần bờ…

  • Chiếc áo của thời gian.

    Chiếc áo của thời gian.

    Chúng ta đã từng bỏ quên vài chiếc áo trong tủ, mua mà chưa từng mặc. Nhưng ta cũng có những chiếc áo trong kí ức, rất lâu rất lâu rồi, vẫn còn nhớ như in. Có lẽ vì nó đã đi cùng chúng ta một thời gian rất dài, hoặc ta đã nhìn vào…

  • Những thứ ngon nhất trên đời.

    Những thứ ngon nhất trên đời.

    Đến bây giờ thì ta tin rằng, những thứ ngon nhất trên đời là những thứ mình ăn lúc bé và ăn lúc đói. Lúc bé, sướng nhất là được theo mẹ đi chợ. Mà có khi phải khóc lóc, mè nheo một lúc mẹ mới cho theo. Mẹ đi nhanh lắm, người ta bảo…