Kí ức

  • Người phụ nữ đi dọc biển.

    Người phụ nữ đi dọc biển.

    Như mọi chiều, tôi ngồi ở bãi biển Nha Trang, ngắm những con sóng cuộn dưới bầu trời giông gió, hoặc nằm vùi sâu dưới cát để detox lại cơ thể. Chẳng biết đến khi nào, tôi nhận ra chiều nào cũng có một người phụ nữ lớn tuổi, bình dị như nhiều người phụ…

  • Có một thời như thế.

    Có một thời như thế.

    Hoài niệm là cảm xúc tự nhiên, nhất là khi con người ta có khoảng lùi thời gian. Càng xa, ta càng nhớ rõ nét và nó thường gắn với một kí ức đẹp. Đấy là lý do vì sao người lớn tuổi có Quán Thanh Xuân để nhớ về một thời thanh xuân sôi…

  • Thảo – Hiền ơi

    Thảo – Hiền ơi

    Năm tháng tuổi thơ như một bức tranh nhiều mảnh ghép. Dù cố gắng kết nối và lấp đầy nhưng còn rất nhiều mảnh ghép vẫn lạc trôi về đâu. Thời ấy, ai cũng đi bộ tới trường. Đường tàu là lựa chọn của mình vì nó ngắn và thẳng. Con đường tới trường chẳng…

  • Cô hàng xóm.

    Cô hàng xóm.

    Một sáng, chở con đi học thì bị té ngay trong hầm xe. Có lẽ hôm qua người ta rửa hầm nên trơn láng hơn mọi ngày. Một cậu thanh niên không biết từ đâu xuất hiện đã đỡ mình dậy, còn dắt xe giúp mình về block 1B. Nghé đang dìu mẹ về thì…

  • Sống ở chung cư.

    Sống ở chung cư.

    Thú thật, cả đời mình sống ở chung cư. Lúc bé tí, ngôi nhà đầu tiên mình còn nhớ được là dãy nhà tập thể của giáo viên trường cấp 1 Hà Ninh. Dãy nhà lợp mái ngói, nhà mình đầu hồi. Cả khu tập thể chung nhau khu bếp và cái giếng gần bờ…

  • Chiếc áo của thời gian.

    Chiếc áo của thời gian.

    Chúng ta đã từng bỏ quên vài chiếc áo trong tủ, mua mà chưa từng mặc. Nhưng ta cũng có những chiếc áo trong kí ức, rất lâu rất lâu rồi, vẫn còn nhớ như in. Có lẽ vì nó đã đi cùng chúng ta một thời gian rất dài, hoặc ta đã nhìn vào…

  • Những thứ ngon nhất trên đời.

    Những thứ ngon nhất trên đời.

    Đến bây giờ thì ta tin rằng, những thứ ngon nhất trên đời là những thứ mình ăn lúc bé và ăn lúc đói. Lúc bé, sướng nhất là được theo mẹ đi chợ. Mà có khi phải khóc lóc, mè nheo một lúc mẹ mới cho theo. Mẹ đi nhanh lắm, người ta bảo…

  • Thư viện tuổi thơ.

    Thư viện tuổi thơ.

    Lúc nhỏ, chừng 7 tuổi, nhà mình ở xa trung tâm thành phố. Tất nhiên là xa so với bước chân nhỏ của mình thôi. Nhà mình ở khu 5 tầng An Dương. Mình là đứa trẻ nhà quê mới chuyển ra thành phố, với bao nhiêu là nỗi nhát sợ. Chẳng nhớ được vì…

  • Người dưng.

    Người dưng.

    Người dưng.Vì sao chúng ta dễ cảm động về những gì người dưng đối xử với ta? Vì họ là người dưng. Họ chẳng phải ruột thịt chung cha chung mẹ, cũng chẳng phải họ hàng bà con dây mơ rễ má, để bảo họ phải có tình cảm, nghĩa vụ và trách nhiệm với…

  • Kí ức không màu.

    Kí ức không màu.

    Tuổi thơ tôi gắn liền với những lần chuyển nhà. Chuyển nhà bằng tàu hỏa, bằng xe ba gác, bằng cả xe đạp. Những vật dụng chẳng lấy gì là quý giá cứ phô bày ra tất cả: cái thang giường được bó chặt lại với nhau, mấy cái nồi nhôm méo hết vung và…