Tản văn

  • Người phụ nữ đi dọc biển.

    Người phụ nữ đi dọc biển.

    Như mọi chiều, tôi ngồi ở bãi biển Nha Trang, ngắm những con sóng cuộn dưới bầu trời giông gió, hoặc nằm vùi sâu dưới cát để detox lại cơ thể. Chẳng biết đến khi nào, tôi nhận ra chiều nào cũng có một người phụ nữ lớn tuổi, bình dị như nhiều người phụ…

  • Những câu thơ khoét lòng ta một nỗi đau.

    Những câu thơ khoét lòng ta một nỗi đau.

    Trường ca ” Những người đi tới biển” (1977) của nhà thơ Thanh Thảo. Bản trường ca viết về “những năm đất nước mình khốc liệt”, về thế hệ “lớp tuổi 20 điệp trùng áo lính”, “những năm một chiếc áo có thể sống lâu hơn một cuộc đời”. “Chúng tôi không mệt đâuNhưng cỏ…

  • Nhớ thương nơi ấy, cũng bởi chiều chuộng này…

    Nhớ thương nơi ấy, cũng bởi chiều chuộng này…

    Viết những dòng này là gợi nỗi niềm của kẻ “thiên lí tương tư”. Nỗi khắc khoải thời gian, nhung nhớ không gian cũng bởi em: Loa kèn tháng Tư. Mỗi mùa hoa là một mùa nhớ, mùa yêu:Tháng Giêng hoa đào bừng nở,Đón xuân khoe sắc hồng tươi.Tháng Hai hoa ban ngập tràn,Tím biếc…

  • ” Con tàu trắng” – Ts. Aimatop.

    ” Con tàu trắng” – Ts. Aimatop.

    Cuốn truyện này, trên trang đầu vẫn còn ghi ngày mua: Hà Nội, 24.5.1989. Gần 36 năm ở trên giá sách, im lặng chờ tôi ngày giở lại những trang sách đã úa vàng. Và vẫn còn tinh khôi những xúc động của thuở trái tim trong trắng. Aimatop là nhà văn đặc biệt yêu…

  • Có một thời như thế.

    Có một thời như thế.

    Hoài niệm là cảm xúc tự nhiên, nhất là khi con người ta có khoảng lùi thời gian. Càng xa, ta càng nhớ rõ nét và nó thường gắn với một kí ức đẹp. Đấy là lý do vì sao người lớn tuổi có Quán Thanh Xuân để nhớ về một thời thanh xuân sôi…